NW Vietnamese News

Những bức ảnh từ Seattle về Mùa Thu: Cùng cảm xúc qua thơ Nguyễn Văn Thu và Mh Hoài Linh Phương

October 25
04:17 2013

Bài thơ NVTB chọn cho chủ đề Vào Thu.

Bài thơ cùng cảm xúc với bài thơ cùng tên của Vô Danh qua

Nguyễn Văn Thu

Em không thể dịu dàng như thế

Ngoài kia thu đã thật thu rồi.

Em không thể dịu dàng như thế

Dẫu môi người kín ngọt vành môi.

Nửa chừng … người. Người yêu dấu ơi!

Trong ánh mắt mùa đi lá đổ

Đọng lại chút gì dường hơi thở

Cứ yêu thôi, dẫu chẳng dịu dàng.

Nương heo may gió chạm vô cùng

Vạt nắng sót mênh mông vương vấn

Trong đáy mắt ngẩn ngơ dấu ấn

Dẫu phải xa nhau, mình như đã

Say mê: say mật ngọt mùa vàng.

Mùa sao lòng mở rất thênh thang.

Thu vương tràn mắt biếc người dưng

Đi ngang người chạm mùa không nhỉ?

Gần là thế. Xa nhau là thế!

Có gặp nhau, dẫu chẳng dịu dàng

Xin thương mây không quê lang thang

Và nhớ thương thêm sắc lá vàng.

Sáng nay thu đầy áo người dưng

Sâu thẳm tình thu tiếng ngập ngừng

Chưa kịp nói điều gì có nghĩa

Thu. Thu thật rồi: mùa mênh mang.

Hình ảnh: một vài hình ảnh mùa thu vùng

Tây Bắc được chụp bởi KN

PK và Minh Châu

Về Soi Bóng Mình

* thơ mh Hoài Linh Phương.
* Ngô Thụy Miên phổ thành ca khúc “ Về Soi Bóng Mình “
  qua các giọng ca Quang Tuấn, Đoàn Thanh Tuyền.
Tiếng hát người buồn, làm tôi muốn khóc
Trí tưởng chợt về… những tháng năm xưa
Tôi cúi mặt dấu giọt buồn trong tóc
Môi ngậm ngùi qua hàng lá bay mưa
Người đánh thức niềm đau nào trở dậy
Tuổi thơ xa như quá khứ mịt mù
Nghe thấp thoáng bước chân mình trở lại
Những con đường kỷ niệm đã hoang vu
Chỉ còn dấu chim trên bờ cát ướt
Thành phố hoa vàng hiu quạnh mùa đông
Cô bé ngày xưa… mắt tròn bỡ ngỡ
Cách biệt như đời của một giòng sông
Tiếng hát người buồn, nên hồn tôi… bỗng khóc
Khi được một lần nhìn lại tuổi tên
Khi được một lần soi mình rạng rỡ
Về một khoảng trời biền biệt chìm quên.
Mh. Hoài Linh Phương

Cung Khúc* Mh.Hoài Linh Phương

Cung Khúc.
(Với Cung xưa – Phạm Hồng Thái cũ)
Thôi người, một thuở ca dao
Là mây theo gió, là sao xa trời
Phương đông nhớ mãi phương đoài
Ngu ngơ tôi vẫn yêu hoài tình xa
Trả người một đoạn đời qua
Đam mê, nồng ấm, mặn mà thơ tôi
Xuyến hoa không thể thành đôi
Trầu cau bỏ lại cho người sang sông
Cho nhau chi sợi chỉ hồng
Để con chim hót trong lồng bi thương
Tôi về gãy cánh uyên ương
Trả người, trả cả đoạn trường đớn đau
Thôi người không thể vì nhau…
Trả cho hết chuyện qua cầu gió bay…
Mh. Hoài Linh Phương

Monday, 18 November 2013

Share

About Author

Staff

Staff

Related Articles