NW Vietnamese News

Tâm bút  *  VHLA

July 17
21:28 2015

Trm ngâm mt mình…

Nhà Văn Vi t H i v à Th â n M u

 Tr m ng â m m t m ì nh

Ngày 5 tháng 7, 2015 là ngày tôi mất mẹ, mấy hôm cuối cùng đi thăm mẹ tôi thắm thía câu ca dao:

 

Mẹ già như chuối chín cây,

Gió đưa mẹ rụng con rày mồ côi.

 

Và rồi gió đưa mẹ rụng thật, tôi cảm nhận một nghịch cảnh lo sợ mà tôi phải đối diện từ lâu, nhưng khó cưỡng lại bởi vì luật tạo hóa của diễn trình Sinh Bịnh Lão Tữ, mà tiến trình Bịnh Tử khiến con người vất vả. Tôi thấy và hiểu như vậy. Dù rằng lời cầu xin ngày nào trong hồn tôi:

Đêm đêm con thắp đèn trời,

Cầu cho Cha Mẹ sống đời với con.

Ông Bà Tr n Ph ướ c D ũ , th â n sinh c a Nh à V ă n Vi t H i.

Giờ đây cả 2 đấng sinh thành đã bỏ tôi ra đi, lệ lòng ngậm ngùi cho sự cảm nhận tiếc nuối và trống vắng trong hồn tôi,…

Trần Việt HảiTôi bâng khuâng giữa những câu của ong Vũ Hoàng Chương:

Ngôn ngữ trần gian: túi rách

Đựng sao đầy hai tiếng “Mẹ ơi!”

Văn tự: chiếc xe mòn xọc xạch

Đường sang cõi mẹ nghìn trùng xa khơi!

Tôi cũng nhớ tới câu ca dao:

Đêm đêm đốt ngọn đèn trời

Cầu cho cha mẹ sống đời với con.

Người con hiếu thảo nào cũng ước mong, cũng cầu mong cha mẹ sống mãi với mình, và cùng biết rằng chuyện ấy không thể có.

Thi hào Nguyễn Du đã viết:

Kiếp phù sinh như hình bào ảnh

Có chữ rằng “vạn cảnh giai không”

 

Người con hiếu là người con làm vui ong và rạng danh cha mẹ.

Tôi xin góp lời cầu nguyện:

Nam mô Tây phương Cực lạc thế giới, Đại từ Đại bi, Tiếp dẫn đạo sư, A Di Đà Phật.

Xin chân thành phân ưu với toàn thể gia đình.

Thân chúc Việt Hải thật nhiều sức mạnh.

 

Thân quý,

Trần Huy Bích

Share

About Author

Staff

Staff

Related Articles