NW Vietnamese News

Kể Chuyện Quãng Đời: Tâm Sự Tháng 12 với hai đoản văn Lê Xuân Trường, Cam Huỳnh và ca khúc Ngọc Lễ- Em Bé Bán Diêm- Phương Thảo trình bày

December 25
12:13 2017
Lê Xuân Trường: Tâm Sự Tháng 12
Có rất nhiều bạn trong suốt những tháng năm qua cứ liên tục hỏi về những sáng tác của tôi, “… có còn sáng tác nữa không? Khi nào thì có bài mới? 
Sao lâu quá cứ thấy anh im lìm????”

Các bạn thân mến,
Trong khoảng bốn thập niên qua, thoáng như một giấc mộng du.
Một quãng thời gian hơn một phần tư thế kỷ tôi chỉ biết ghi lại những cảm xúc của mình qua thơ văn,
âm nhạc…để giữ lại
khoảnh khắc của những rung động trong đời. Vì sau này, dù cho mình sẽ không còn hiện hữu nơi đây, thì tác phẩm của mình vẫn còn đó, giữa trần gian này, khi sự sống trên trái đất còn hiện hữu…
Sau những thiên cơ xẩy ra ở khắp mọi nơi, tuổi càng ngày càng lớn, tôi thấy cuộc đời rất hư vô.

Trong tích tắc, tất cả có thể trở thành cát bụi. Có tranh chấp, oán hờn, đua ghen thì cũng thế. Điều tốt nhất là ngày nào còn cho nhau nụ cười, cho nhau sự chia sẻ là quý ngày đó. Tôi đã trải qua biết bao nhiêu nhẫn nhục, phấn đấu, học hỏi, nuôi dưỡng trái tim mình, bằng những sáng tác đã viết lên, và đó cũng là hạnh phúc đích thực của chính tôi. Tôi đã thật sự diễm phúc, khi gởi gấm được niềm hạnh phúc hay nỗi bất hạnh của mình vào trong âm nhạc, và được chia sẻ tâm sự của mình đến với tất cả mọi người.

Năm 1995 – Tôi thực hiện album “Mưa Trên Vùng Tóc Rối” gồm những bản tình ca của tôi được thể hiện với tiếng hát của Tuấn Ngọc và Thanh Hà. Album đầu tiên này kể từ đó tôi đã vẫn chưa thực hiện một album nào khác vì lẽ tất cả những bài hát của tôi đã được xuất bản trên CD hay DVD của Thúy Nga rồi, nghĩ thế, tôi chả bao giờ thực hiện CD riêng cho mình làm gì. Người tôi cám ơn nhất là Marie Tô Ngọc Thủy, đã yêu những ca khúc của tôi và cho những đứa con tinh thần ấy chấp cánh bay xa trên vòm trời Văn Nghệ Việt Nam.

 

Tôi yêu cách làm việc của Tô Ngọc  Thủy (ảnh trên) và yêu trái tim của Tô Ngọc Thủy với nhiều đam mê mà chính tôi, trong những đêm dài ngồi viết ca khúc cho Tô Ngọc Thủy (ảnh phải), tôi thấy tôi sống trong hạnh phúc bất tận, bất tử.
Gần đây, có nhiều thúc đẩy, phần nhiều từ các nhạc sĩ đàn anh như Tuấn Khanh, Lam Phương…cứ nói, đứa con tinh thần mình tạo ra lúc nào cũng là đứa con nhiều tình cảm tích lũy, nhiều khổ đau đong đầy… các fans của tôi từ bao năm nay cũng chờ mong, thăm hỏi. 

 Thật sự thực hiện CD bây giờ chỉ cho vui, đánh dấu một kỷ niệm của dấu mốc thời gian trong sự nghiệp, chứ thật ra làm cực và tốn kém, sau đó, bị copy từ internet và truyền tay nhau miễn phí, cũng chả khác nào bị ăn cắp tư tưởng và cả vật chất nữa. Người chịu nhiều đau khổ ấy có lẽ là Thủy, tôi xót xa nỗi buồn ấy, tôi cũng đã từng nói về điều đau khổ này để rồi, có mấy ai hiểu được những mất mát như người nghệ sĩ đã mất?

Tôi là người sáng tác ca khúc, viết nhạc và lời. Tôi cũng là người mê sưu tầm nhạc ngoại quốc, và nghe nhạc ngoại quốc đã cho tôi nhiều ý tưởng mà theo như văn hóa Việt Nam vẫn còn rất nhiều eo hẹp tư tưởng để biến ca khúc trở thành nhiều nét đa dạng.

Cộng tác với Thúy Nga từ năm 1995 cho đến nay, ngoài những sáng tác nhạc và lời riêng của tôi; Tôi đã viết rất nhiều lời Việt cho những ca khúc ngoại quốc. Tôi không nhớ chắc chắn là sáng tác được bao nhiêu bài, nhưng tôi viết nhiều lắm. Tôi viết lời rất dễ, mà ý tưởng không bao giờ bị trùng lập, đó cũng là một cái duyên trời cho. Tôi yêu những ngôn từ cho nên khi viết lời nhạc, tôi hay dùng những từ ngữ tự sáng chế cho riêng mình (signature) để tạo ra một dấu ấn riêng. 
Có những bài thật khó mà khi hát tiếng ngoại quốc thì rất dễ mà khi viết lời Việt thì rất khó vì tiếng việt có dấu và có những âm sắc khác nhau nếu viết không khéo, chữ sẽ bị vặn vẹo qua một nghĩa khác, và phát âm sẽ bị ngượng ngịu.

 Có thể điển hình là bài “The House Of Rising Sun” của ban nhạc Animal, với tựa đề “Ngôi Nhà Trong Ánh Bình Minh” do ca sĩ Ngọc Ánh trình bầy trong DVD số 53 của Thúy Nga với chủ đề Thiên Đường Là Đây, hay là bài “Je Suis Malade” lời Việt là “Không Cần Nói” mà Angéla Trâm Anh trình bầy trong DVD số 82, và còn nhiều bài nữa.

Ý nghĩa đơn thuần nhất trong nghệ thuật, thường khởi nguồn từ một niềm trân trọng và nâng niu trong tư tưởng của mỗi cá nhân đối với chính linh hồn và con tim mình. Những người yêu dòng nhạc của mình, họ cho những ca khúc là niềm hạnh phúc đón nhận từ tác phẩm những chấn động tâm linh thật sâu đậm, những thoát thai của tư tưởng về các biên giới chưa từng, những đỉnh cao hay vực sâu của ý thức.


Riêng tôi, Cám ơn âm nhạc, văn chương và những thứ chung quanh đời sống này đã cho tôi cảm xúc tràn ắp khi viết lại chính những gì đang rất yếu mềm nơi khúc tâm hồn tôi đây. Tôi nghiêng mình trước những điều thuộc về cõi tâm hồn và trái tim của người nghệ-sĩ, biết yêu thương và yêu thương nhiều như tháng cùng năm của tất cả loài người! 

Cám ơn các bạn đã dành cho tôi những thương yêu.
  


Lê Xuân Trường
THÁNG 12 THÁNG SINH NHẬT CỦA ANH TÔI
do Nhà văn Việt Hải gửi tới đoản văn của tác giả Cam Huỳnh (Puyallup-WA)
Sáng sớm đầu mùa thu năm ấy. Chiếc xe Jeep nhà binh đậu trước nhà tôi, người lính ngồi trên xe nhìn vào cuốn sổ trên tay, anh hỏi vọng xuống
Bác ơi đây có phải nhà của Huỳnh Văn Ban không?
Ba tôi nói … Phải
Anh bước xuống xe đứng nghiêm trước ba tôi ngập ngừng
Thưa bác… Anh Ban! Đã tử trận tối hôm qua trên đồi “Thương Diêm”
Tôi đứng bên ba tôi. Tôi hét lên tiếng khóc vỡ oà của tôi phá tan bầu trời êm ả của buổi sớm mai, ba tôi điếng hồn bà nội ngơ ngác, hôm ấy má tôi đi chợ sớm, cô tôi, bà nằm vạ luôn. Rồi cả nhà đồng điệu “ca khúc trong nước mắt” Tôi nghe loang thoáng tiếng của người lính đưa tin nói chuyện với ba tôi…

– “Bác lên nhà xác đến Đội Chung sự trên Mỹ Đức làm thủ tục nhận xác..”
Tiếng khóc tiếng kể lể vang động đến đất trời. Cả nhà cũng không ai còn để ý anh lính đến báo tin hung tin. Quay lại anh đâu mất, chắc anh cũng vội vàng đi tìm nhà khác để báo hung tin hay là anh cũng đau nhói lòng không nỡ nhìn cảnh chia lìa thâm tình.
Rồi cả xóm và bạn của anh tôi kéo đến đầy nhà, bà con lo dọn dẹp để đón anh về. Mấy đứa con gái bạn tôi đứa lo cắt bỏ nút áo đứa xếp mấy cái quần cho thẳng thóm để gia đình đem lên cho anh mang đi
Tôi ôm cái túi đựng quần áo của anh theo ba và mấy anh bạn của anh tôi chen chúc nhau trên chiếc xe Lamb lên nhà xác. Tôi là con gái nhưng cũng lanh lẹ tôi bước vào nhà xác trước cả ba của tôi.
Trước mặt tôi là ba hình hài được cuốn tròn trong tấm Poncho. Người bạn trong đại đội của anh tôi đang đứng đó, anh chỉ cho chúng tôi anh tôi là người nằm hàng thứ ba. Tôi nhìn thấy hàng tên…”Huỳnh Văn Ban” Tôi ngồi xuống bên tấm Poncho cuốn tròn, đưa tay ra như muốn níu lại…
Thân Xác anh tôi trong tấm Poncho mềm nhũn. Nước mắt tôi tuôn ào ào
Bạn anh tôi tháo cái gút buộc túm đầu tấm “áo mưa Quân Đội” tôi quẹt nước mắt, anh tôi đó sao .. ? Đôi mắt nhắm nghiền hai tay để trước ngực, hình hài của mẹ cha cho nay chẳng còn nguyên vẹn.
Tôi vừa khóc vừa kể lể… Thứ bảy anh về phép, trưa Chủ nhật hết phép anh về lại đơn vị. 
Sáng thứ Ba anh về nhà trong chiếc quan tài phủ màu cờ…
Anh nằm xuống, như một lần vào viễn du
Đứa con xưa đã tìm về nhà
Đất hoang vu khép lại hẹn hò
Người thành phố, trong một ngày, đã nhắc tên
Những sớm mai,
Lửa đạn những máu xương chập chùng
Xin cho một người vừa nằm xuống
Thấy bóng thiên đường cuối trời thênh thang
.
Tiếng người ca sĩ vang lên từ cái máy Cassette của nhà hàng xóm, nghe đứt từng đoạn ruột.
Puyallup- WA  21-12-2017
Cam Huỳnh
 
LTS: Trong tháng 12 khi chọn những bài viết “Kể Chuyện Một Quãng Đời“- NVTB nhận được đoản văn đầy cảm xúc này cùng với đoản văn và ca khúc “Em Bé Bán Diêm” từ tạp chí Cỏ Thơm do  nhạc sĩ Phan Anh Dũng giới thiệu.
NVTB xin trân trọng cám ơn các tác giả: nhạc sĩ Lê Xuân Trường, Nhạc Sĩ Phan Anh Dũng (WA-DC) và nhà văn Việt Hải đã ân cần gửi tới một đoản văn của tác giả Cam Huỳnh (Puyallup-WA) với một đoản văn rất ngậm ngùi để tưởng niệm những người “từng một thời cầm súng phục vụ dưới cờ “
Mời nghe ca khúc “Em Bé Bán Diêm” (Nhạc và lời Ngọc Lễ)- Phương Thảo trình bày,
Tạp Chí Cỏ Thơm (NS Phan Anh Dũng) WA-DC giới thiệu…
 Phương Thảo trình bày: Em Bé Bán Diêm
Nhạc & lời: Ngọc Lễ 

 

Share

About Author

Staff

Staff

Related Articles