NW Vietnamese News

On The 30th of April- Suy nghĩ về ngày 30 tháng Tư. Diễn đàn với Uyên Nguyễn

April 27
18:44 2019
Nhớ vềngày 30 tháng Tư.
Lời Giới Thiệu:
Uyên Nguyễn, người phụ nữ gốc thuyền nhân, hiện sống tại Seattle, khi theo cha mẹ xuống  chiếc thuyền nhỏ tả tơi vượt biển, khá muôn màng vào khoảng năm 1985. Lúc ra đi, tác giả, còn là học trò Tiểu Học vừa hơn 10 tuổi ..
44 năm sau ngày Sài Gòn thất thủ, (cũng là năm cô mới chào đời) khi ấy vừa được hơn hai tháng tuổi.
Ngày nay Uyên Nguyễn, là một phụ nữ Mỹ gốc Việt thành đạt tiêu biểu trong thưong mại và tham gia dòng chính trong vai trò một nhà hoạt động tình nguyện. Từng tốt nghiệp MBA tại  đại học danh tiếng Hoa Kỳ UC Berkley, hiện là một chủ nhà hàng đầy sáng tạo nổi tiếng thành công tại địa phương  Capitol Hill, cũng như qua báo giới Hoa Kỳ.
Quan điểm của Uyên Nguyễn là “đóng góp vào phục vụ xã hội, xuyên qua các tổ chức công quyền, các chức vụ dân cử…  Bằng cách thức: ủng hộ, thúc đẩy những bạn đồng trang lứa, những người di dân tị nạn, người thiểu số, những người từng bất chấp sự chết, hoặc được cha mẹ vượt biển tìm tự do. Tìm cái sống giữa biển khơi, tin rằng: “Mặt biển (vượt biển) còn an toàn cho sanh mạng hơn là ở lại quê nhà”,  tham gia vào dòng chính để có tiếng nói hoặc những chức vụ trong xã hội. Quan niệm của một phụ nữ Việt nguồn gốc thuyền nhân thành công trong thương mại, và sau những đóng góp liên tục cho  thành phố và tiểu bang…
Nhân ngày 30-4, Tác giả Uyên Nguyễn, đã có những dòng nước mắt tưởng như còn lăn dài trên má: Nhớ lại mẹ và anh chị em “ra đi miên viên “ bên cạnh nhau chen lấn trên ghe… Trong nắng cháy nứt da. Nay  qua các dòng chữ tưởng nhớ và chia sẻ: Cảm nghĩ còn nóng hổi của một cựu thuyền nhân. Qua những đau thương nghĩ về một quê hương của những mất mát tang thương, đã là một quá khứ khép lại. Mở ra một hiện tại và tương lai với nỗ lực thăng tiến. Tham gia phục vụ công ích xã hội những ước mơ được xây dựng- thực hiện một xã hội có ý nghĩa, thật sự vững chắc, an toàn tại  nơi mình sinh sống- khác với nơi mình bỏ đi không có được vững vàng. Theo cô: Khi đã chứng kiến những cái chết trong vòng tay, cận kề, sẽ làm chúng ta sáng suốt hơn để sống xứng đáng hơn:  “không chỉ vì nhắm tới mục đích tìm quyền lực, tiền bạc hay danh vọng …  Mà đê có  cơ hội san sẻ. đền đáp bằng những trợ giúp đền đáp  cho xã hội, bằng những công ích và tâm nguyện cuộc sống có ý nghĩa”.
NVTB
On The 30th of April 

“A bomb dropped so close to us that I got very scared and ran off,” my Mom said as she reminisced about her absent-mindedness in the midst of a battle storm. “Only after I ran 30 meters or so that I realized I was holding a pillow, and not you,” she smiled with an embarrassed chuckle.

 It was around April 30th, 1975, in Da Nang, Vietnam, one of the cities most affected by the Viet Nam War. I listened to her in delight. There was never a second of my life when I ever felt neglected or unloved by my Mom, so the part about being left behind never fazed me. It was always about my Mom running back into the bombed zone, risking her own life to grab her 2-month old daughter that amazed me. This was the first story that I know about my life—a life of a child caught in the crossroad; a life about the unconditional love between a mother and her children; and a life caught in power transition, living out the consequences of war.

I knew that we would lose my Mom even before she passed away. I wasn’t prophetic. I just have always been, as my older brother would put it, “highly observant, at times annoyingly so.” It was ten and a half years after I was born. We were floating in the middle of nowhere off the coast of Vietnam, in a dilapidated boat that was too small to fit 31 people, too unreliable to make it safely across sea, much less to the ambitious goal of America. 
My Mom cradled my frail, dehydrated 1.5 year-old sister in her arms, with the tropical sun beating down her worn face. She stared helplessly at my youngest sister, whose body was so lacerated from the deadly combination of newborn skin, heat, salt water and dehydration. My Mom had lost three children by this point, and I watched her gently stroking my sister, as if hoping her warmth and gentle touch could keep my sister alive several minutes longer. As my sister took her last breath, my Mom’s face transitioned from a desperate mother that was hanging on to her last hope, to a woman that can no longer see the meaning and purpose to life. My Mom speaks with her eyes, and as she lifted her face from my now-deceased sister and slowly glanced at me, I saw the two saddest pair of eyes I’ve ever witnessed even to this day, and knew that I would lose her too. 
I cried hysterically, almost to the point of convulsion. Superficially, it looked as if this was all driven by my sister’s death, but I knew I was crying for the loss of both. 
My Mom was always a fighter – quiet, yet resilient – but her face no longer exhibit any fight left in her. Her children meant everything, and to lose four, while staring at a future of possibly losing both of my brothers and me, was too much for her to handle. 
My older brother and I found my Mom dead two days later in her sleep. She was the same age as I am today. My younger brother also passed away that same night. And I am glad she did not have to witness that.
April 30th was never about winning or losing a war for me. It has been about unwarranted loss of lives, hopes, and dreams. Sometimes I’m expected to embrace or condemn the Vietnamese or Americans that partook on either sides. 
I don’t. Instead, I live firmly in a world where I never wish war on anyone, and I do whatever I can to prevent such atrocities for others. 
Sometimes when we witness deaths, we achieve clarity of life. I would say that’s true for me, repeated many times over. We all should instead mobilize to help everyone on this earth achieve the one goal of life – to have a meaningful, peaceful existence. Everything else means very little, including money, power and fame ./.
Uyên Nguyễn
Share

About Author

Staff

Staff

Related Articles