NW Vietnamese News

Chị Dung: Bài viết tưởng nhớ người chị thân yêu và nghe “Tháng Bảy Chưa Mưa” của nhạc sĩ Phạm Anh Dũng

May 02
11:49 2019

Chị Dung

bài tưởng nhớ của nhạc sĩ Phạm Anh Dũng

********************
Tháng Bảy Chưa Mưa (thơ Y Dịch, nhạc Phạm Anh Dũng) Tuấn Ngọc hát, Duy Cường hòa âm, Hoàng Khai Nhan video:
https://youtu.be/UtcgCHfYebI…
********************

Chị ruột yêu thương của tôi, tên là Phạm Thị Dung và các bạn chị gọi là Phạm Dung hay Phạm Dung-Lê Đình Điểu (ghép tên chồng vào), nhưng tôi chỉ thích gọi hay viết: chị Dung.

Chị vừa qua đời, tôi bàng hoàng và vì mất chị thành muốn viết vài hàng.

Gia đình tôi tất cả 13 anh em, nay không có chị nữa, chỉ còn 3 và anh chị em tôi không ai có thể so được với chị. Từ ngày xưa còn bé cho đến bây giờ, lúc nào tôi cũng xem chị như một tấm gương sáng để theo.

Chị Dung ít nói, nhưng nghiêm và tôi chắc chắn các anh chị em chúng tôi đều nể phục nghe lời chị, dù chị không phải là con trưởng ở gia đình. Riêng tôi, còn “sợ”, vì hồi nhỏ hay bị chị khảo bài trước khi đi học. Có lẽ vì vậy sau này tôi học cũng tạm đâu vào đấy. Thú thật, trong nhà chỉ có chị Dung và anh Vân (cũng qua đời lâu rồi) là đáng kính cảm phục, còn lại đám anh chị em trước sau, kể cả bản thân tôi, đều không nhiều thì ít, không hoàn toàn.

Chị nghiêm nhưng chị cũng rất hiền, rất tốt với mọi người, giúp đỡ tất cả kể cả người lạ nhưng không may. Điểm này chị giống mẹ chúng tôi y hệt. Cụ đã hết tiền dành dụm vì nấu cháo cho người đói ăn hồi nạn đói năm Ất Dậu 1945.

Chị Dung rất thích âm nhạc, thích nghe nhạc nhất là bán cổ điển. Chị thích đàn mandolin và tốt nghiệp trường Ca Vũ Nhạc Phổ Thông về bộ môn hát. Vì vậy chị có thể theo học trường Quốc Gia Âm Nhạc, không cần qua kỳ thi tuyển, nhưng nhà không đủ điều kiện để chị học cả chữ và nhạc.

Chị học Trưng Vương, ra trường đỗ Tú Tài hạng cao được học bổng đi Hoa Kỳ học.

Trước đó chị bắt đầu quen với anh Điểu và hai người yêu thương nhau. Khi chị đi Hoa Kỳ năm 1961, với bút hiệu Y Dịch, anh có làm bài thơ Tiễn Em và tôi có viết thành bài nhạc Tháng Bảy Chưa Mưa, năm 1992.

Lúc đó còn một kỷ niệm vui là một ký giả nào đó tình cờ chụp ảnh chị đang đi xe velosolex ở Sài Gòn và đăng lên National Geographic tháng 10 năm 1961, sau khi chị đã đi ngoại quốc. Chị không nói, mãi đến sau này tôi mới biết.

Năm 1965, chị tốt nghiệp BS of Nursing và lấy được bằng hành nghề Registered Nurse. Khi về nước chị đi làm ở Bộ Y Tế, dạy Nursing ở trường Cán Sự Điều Dưỡng và và sau thêm dạy Anh Văn ở Hôi Việt Mỹ. Anh Điểu, chồng chị, làm đến Cục Trưởng Cục Nôi Vụ của Bộ Dân Vận Chiêu Hồi nhưng vẫn không đủ sống thoải mái, vì chị vẫn phải giúp đỡ cha mẹ và các anh chị em.

Chị Dung hiền không trách ai bao giờ. Hiền đến nỗi chỉ thở dài, không trách cứ ai, kể cả nhưng người tưởng là bạn nhưng đã làm hại đến chồng con, gia đình mình. Tôi chưa hề thấy chị nói xấu bất cứ một người nào bao giờ.

Nhưng, chị cũng rất vững vàng. Sau “giải phóng” 1975, chị mất việc và ở nhà nuôi 3 đứa con bằng cách thổi xôi bán chợ trời khi chồng đi học cải tạo. Khó tưởng tượng và thật là kiên trí, mẹ bồng bế 3 con lôi thôi lếch thếch vượt biên 9 lần, vài lần bị bắt tù, mà vẫn không thoát!

Sau những cái rủi cũng đến cái may. Rồi sau gia đình cũng may qua được Pháp 1983, khi anh Điểu đi học tập về, vì bố chồng chị ngày xưa là Trung Úy Quân Đội Pháp và dù cụ đã qua đời rồi chính phủ Pháp vẫn lo cho gia đình đi.

Tôi đón gia đình anh chị qua Hoa Kỳ năm 1985. Anh Điểu theo nghề ký giả cho báo Việt, nghề bạc bẽo, bận, không có bao nhiêu tiền và thỉnh thoảng còn bị “chụp mũ”. Căn bản là lương của chị Dung hành nghề school nurse. Vợ chồng sau cũng mua được nhà cửa ở Bellflower, giữa Orange County và Los Angeles. Gia đình, con cái… hầu như mọi sự do chị lo để anh đi làm chuyện “vác ngà voi”.

Rồi anh Điểu qua đời 1999 vì bệnh bất ngờ và chị Dung “ở vậy” từ đó đến nay, kể cả khoảng 10 năm ở một mình trong căn nhà cũ đầy kỷ niệm. Những năm sau này có con về ở chung và các cháu cũng thường về thăm thành nhà cũng đỡ vắng vẻ hơn.

Khoảng 2 năm rưỡi trước đây, chị được bác sĩ cho biết là bệnh nặng cần hóa trị, quang trị và giải phẫu. Chị qua các trị liệu dễ dàng. Nhưng khoảng sáu tháng sau này bệnh quay lại và lần này có không thuốc chữa được.

Ba ngày trước, cháu Y Sa, con gái chị gọi điện thoại cho biết tin dữ. Dù biết chuyện không tránh được, tôi nghẹn không nói ra lời và phải cúp điện thoại. Hôm nay, nghĩ và viết những dòng này, mới thấy chị là một con người thật “đẹp” và tôi dám chắc chị Dung đã dễ dàng siêu thoát về nơi cao, nơi có anh Điểu đang chờ đã 20 năm.

Chị Dung đã “đi xa” mãi mãi rồi!

Phạm Anh Dũng
ngày 29 tháng Tư năm 2019

Hình 1: anh chị Điểu Dung (anh Trần Đại Lộc tình cờ chụp năm 1966)
Hình 2: chị Dung trên báo National Geographic tháng 10 năm 1961

Image may contain: 2 people, child and closeup
Image may contain: 1 person, outdoor
Image may contain: 1 person, smiling, flower and text
Share

About Author

Staff

Staff

Related Articles