• Skip to primary navigation
  • Skip to main content
  • Skip to primary sidebar
  • Skip to footer
  • About
  • Advertise
  • Contact

NW Vietnamese News

  • Thông Báo
  • Địa Phương
  • Hoa Kỳ
  • Quốc Tế
  • Việt Nam
  • Người Việt Đó Đây
  • Cộng Đồng
  • Văn Hóa
  • Văn Học
  • Nghệ Thuật
  • Thi Ca
  • Khoa Học
  • Gia Đình
  • Sức Khỏe
  • Ẩm Thực
  • Đời Sống
  • Doanh Nghiệp
  • Chúc Mừng
  • Cáo Phó
  • Phân Ưu
  • Cảm Tạ
  • News in English
  • Đọc Tài Liệu Dùm Bạn
  • Archives
  • RAO VẶT / CLASSIFIEDS

Cách Ly … Tháng Tư – Nỗi Niềm (Châu Đình An)

April 23, 2020

Share

Chưa bao giờ nước Mỹ  và cả thế giới đang trong hoàn cảnh lo âu, buồn bã như thế này. Một cơn đại dịch còn tàn phá hơn bom nguyên tử. Nhà nhà, người người… hầu như mọi lĩnh vực của xã hội sinh hoạt ngưng đọng. Còn gì buồn hơn thế nữa?

Lệnh “cấm cung” ban hành hầu hết trên các tiểu bang tránh sự lây nhiễm đang lan rộng và làm thiệt mạng nhiều người. Đi ra khỏi nhà là sợ. Oái ăm là… sợ gặp người, sợ cái con vi trùng Vũ Hán tàng hình đâu đó rình rập. Chưa bao giờ người lại tránh xa người như lúc này…

Nhưng, cánh cửa này đóng, lại có cánh cửa khác mở ra. Bế tắc sẽ có lối thoát. Trong rủi lại có may mắn. Đó là chân lý mà trong những giây phút này chúng ta có dịp nhìn lại mình, suy gẫm và nhận ra là…

“Nằm với đất, thấy ta xa trời

Đùa với sóng thấy biển mênh mông

Gần với nắng thấy ta khô cằn

Gần im vắng thấy ta là ai?”

Đó là những câu viết trong ca khúc Châu Đình An có tựa một chữ GẦN

Vâng, xin được chia sẻ đôi chút về nỗi niềm trong thời buổi cách ly này, để thấy con người chúng ta là một thân phận hữu hạn.

Thân phận con người, sống trong hữu hạn. Như làn ranh vẽ sẵn, như dấu mốc phân định, như biên giới cách ngăn. Giữa sự sống và cái chết. Giữa bóng tối và ánh sáng. Giữa vực thẳm, núi cao…

Cuộc đời vô hạn, cùng tận. Tình yêu vô hạn, mãi mãi. Giữa hữu hạn và vô hạn. Giữa cùng tận và giới hạn, đã cho ta nỗi bâng khuâng, biết bao dấu hỏi mở ra không có câu trả lời, không có một đáp số.

Thân phận con người là hạt bụi, và đắng cay biết bao khi ta về lại với cát bụi. Tôi nhận ra hữu hạn và vô hạn trong những đoạn đường của cuộc đời mình đã đi qua. Mơ ước… tôi viết ca khúc, như tiếng thở dài thầm lặng thổn thức với đất nước Việt Nam và con người mình.

Thế giới một niềm đau. Triệu lời tri ân. Chuyến bay nào đưa em là những ca khúc đã ra đời trong suy tưởng này. Nó như sông, như biển, như sóng cuốn bờ xa lênh đênh trôi dạt về miền quá khứ. Quá khứ với con nước khô cạn… khi hiện tại chúng ta đang đối mặt với cơn hôn mê thời đại, cơn hôn mê của đại dịch cách ly này.

Bóng tối sẽ qua đi. Ánh sáng trở lại. Chúng ta biết, rồi nay mai cuộc sống trở lại bình thường. Nhưng sẽ làm thay đổi nhiều thứ, và bài học lớn nhất đó là suy nghĩ chúng ta sẽ thay đổi về cuộc sống này. Chúng ta sẽ biết nghĩa của yêu thương và tha thứ. Chúng ta sẽ hiểu sao trời, ánh nắng, tinh tú xoay vần do đâu mà có.

Cảm ơn đất trời bao dung, thứ tha!

Nhờ đó, chúng ta sẽ có những khoảnh khắc bước ra khỏi làn ranh hữu hạn, để níu tay với vô hạn. Trong cõi âm dương. Trong cõi nắng mưa… và trong cõi đời tuyệt diệu này.

“Em ơi, em có nghe gì không?

Tình yêu là lẽ sống

Mình cùng nhau nguyện cầu

Rồi sẽ thấy nhiệm mầu

Xin ơn Trời tha thứ

Xin ơn Trời ban xuống

Thoát ra khỏi niềm đau”

CHÂU ĐÌNH AN

Share

Danh Mục: Âm Nhạc, Đọc Tài Liệu Dùm Bạn, Văn Hóa

Primary Sidebar

Footer

6947 Coal Creek Parkway SE
PMB #442
Newcastle, WA 98059

206-722-6984

Tin

Địa Phương
Hoa Kỳ
Quốc Tế
Việt Nam
Người Việt Đó Đây

Phóng Sự Hình Ảnh
Thông Báo
Văn Hóa

Văn Học
Thi Ca
Âm Nhạc
Phim Ảnh
Lịch Sử
Nghệ Thuật

Bình Luận

Bình Luận
Diễn Đàn

Đời Sống

Đời Sống
Sức Khỏe
Ẩm Thực
Gia Đình

Cáo Phó

Cáo Phó
Phân Ưu

Cảm Tạ

Chúc Mừng
Rao Vặt / Classifieds
English-language News

Theo dõi chúng tôi!

<! — Tải xuống số mới nhất –>

Privacy Policy

Copyright © 2026 Nguoi Viet Tay Bac / Northwest Vietnamese News