• Skip to primary navigation
  • Skip to main content
  • Skip to primary sidebar
  • Skip to footer
  • About
  • Advertise
  • Contact

NW Vietnamese News

  • Thông Báo
  • Địa Phương
  • Hoa Kỳ
  • Quốc Tế
  • Việt Nam
  • Người Việt Đó Đây
  • Cộng Đồng
  • Văn Hóa
  • Văn Học
  • Nghệ Thuật
  • Thi Ca
  • Khoa Học
  • Gia Đình
  • Sức Khỏe
  • Ẩm Thực
  • Đời Sống
  • Doanh Nghiệp
  • Chúc Mừng
  • Cáo Phó
  • Phân Ưu
  • Cảm Tạ
  • News in English
  • Đọc Tài Liệu Dùm Bạn
  • Archives
  • RAO VẶT / CLASSIFIEDS

Buồn Xưa -Thơ Trần Vấn Lệ: Vẫn như lời rỉ rả với bạn.

October 7, 2020

Share

Để Ít Ra Còn Nhớ Một Thời


Hôm nay là ngày mới…là sau ngày hôm qua…trời vẫn trời bao la, nắng chói chan từ sáng…
Khói lửa rừng đã lặng / nhưng nắng vẫn nồng nàn.  Mùa Thu mới đã sang / mười ngày rồi…chưa nguội!
Tôi, buồn thầm, tự hỏi / ngày nào thì mát đây?  Đường tăm tắp hàng cây, toàn cây không rụng lá…
Cây phong bị đốn cả / nên không có lá vàng.  Không nghe tiếng chim vang / sau nhiều ngày rừng cháy!
Sông không có nước chảy…Cali tôi thật khô…
Như thường bữa tôi mơ:  một tuơng lai rất đẹp. nhưng sau khi mắt khép / tôi lại nhớ về xưa…
Tôi nhớ bài Buồn Xưa, Nguyễn Xuân Sanh tác giả…Tôi không hiểu gì cả / về bài thơ đó đâu!
Bài có mười lăm câu, chỉ một câu…có nghĩa, đáng làm mình ngắm nghía:  “Đáy đĩa mùa đi nhịp hải hà”…(*) 
Mây đang trôi, trôi qua…hít hà không sương khói!  Tôi nghe buồn vời vợi, chép bài thơ ấy chơi… (tháng 10-2020) gử tặng Phạm Quốc Bảo..

Quỳnh xưa chiều đọng nhạc trầm mi
Hồn xanh ngát chở dấu xiêm y
Rượu hát bầu vàng cung ướp hương
Ngón hưởng say tóc nhạc trầm mi

Lẵng Xuân
Bờ giũ trái Xuân sa
Đáy đĩa mùa đi nhịp hải hà
Nhài đàn rót nguyệt vú đôi thơm
Tỳ bà sương cũ đựng rừng xa

Buồn hưởng vườn người vai suối tươi
Ngàn mây tràng giang buồn muôn đời
Môi gợn mùa xưa ngực giữa Thu
Duyên vàng da lộng trái ru ngươi

Ngọc quế buồn nao gội tóc xưa
Hồn xa chĩu sách nhánh say sưa.

*

Cả bài thơ chỉ một dấu chấm hết.
Tên mùa tôi chép, tôi viết hoa
Nhìn lại bài thơ, mắt tôi như lòa
Tôi vẫn biết ngày đang đi qua trước mặt.

Tám mươi năm hơn, bài thơ được cất
Nay buồn tình tôi thấy, chép…chơi thôi
Để ít ra còn nhớ một thời
Thơ như thế làm nên danh nghệ sĩ.

Tôi nhớ Má tôi se se từng sợi chỉ
Luồn cây kim vá chiếc áo thời gian
Ôi nắng, mưa, giông, bão…lỡ làng
Thơ. Hơi thở. Tàn nhang. Vương vãi…

Trần Vấn Lệ
(*) Trích nguyên bài từ tập Thơ Tình Tiền Chiến, nxb Đồng Nai VN, 1994.

Share

Danh Mục: Thi Ca

Primary Sidebar

Footer

6947 Coal Creek Parkway SE
PMB #442
Newcastle, WA 98059

206-722-6984

Tin

Địa Phương
Hoa Kỳ
Quốc Tế
Việt Nam
Người Việt Đó Đây

Phóng Sự Hình Ảnh
Thông Báo
Văn Hóa

Văn Học
Thi Ca
Âm Nhạc
Phim Ảnh
Lịch Sử
Nghệ Thuật

Bình Luận

Bình Luận
Diễn Đàn

Đời Sống

Đời Sống
Sức Khỏe
Ẩm Thực
Gia Đình

Cáo Phó

Cáo Phó
Phân Ưu

Cảm Tạ

Chúc Mừng
Rao Vặt / Classifieds
English-language News

Theo dõi chúng tôi!

<! — Tải xuống số mới nhất –>

Privacy Policy

Copyright © 2026 Nguoi Viet Tay Bac / Northwest Vietnamese News