• Skip to primary navigation
  • Skip to main content
  • Skip to primary sidebar
  • Skip to footer
  • About
  • Advertise
  • Contact

NW Vietnamese News

  • Thông Báo
  • Địa Phương
  • Hoa Kỳ
  • Quốc Tế
  • Việt Nam
  • Người Việt Đó Đây
  • Cộng Đồng
  • Văn Hóa
  • Văn Học
  • Nghệ Thuật
  • Thi Ca
  • Khoa Học
  • Gia Đình
  • Sức Khỏe
  • Ẩm Thực
  • Đời Sống
  • Doanh Nghiệp
  • Chúc Mừng
  • Cáo Phó
  • Phân Ưu
  • Cảm Tạ
  • News in English
  • Đọc Tài Liệu Dùm Bạn
  • Archives
  • RAO VẶT / CLASSIFIEDS

Những bài thơ thời cấm túc…

April 19, 2020

Share

Những bài thơ thời cấm túc… Không còn được bay nhảy…

Mời quý độc giả thưởng lãm hai bài thơ đầy thơ mộng, một của một giáo sư đại học cả tháng không còn đến trường, và một nhà thơ được yêu mến ở hải ngoại. Quán cafe, và bạn hữu không còn dịp ngồi bên nhau thơ phú. Tương tự.. Các trang báo tràn ngập những thông tin, không còn thơ mộng… Văn chưong và thi ca, cũng như các chương trình ca nhạc đã bị lãng quên như từ xa lắc, xa lơ, trong các tủ đã khoá kín …
(NVTB)

1-Thơ Quyên Di
2- Thơ Trần Vấn Lệ

LẠC GIỮA VƯỜN CHANH

Quyên Di

Photo: pexels.com

Đêm đã rất khuya, đêm thơm mát

Một mình thơ thẩn giữa vườn chanh

Nụ trắng đầu cành như sao lạc

Toả hương lặng lẽ dưới trời xanh.

Thành phố giờ này yên tĩnh quá

Một chùm hoa nhỏ lẫn trong sương

Đôi cánh chim bằng vừa hạ xuống

Dường có dường không giữa đời thường.

Muốn cất vào lòng hương quyến rũ

Như giữ trong tim nụ môi hôn

Hồn nhịp nhàng quay bài luân vũ

Trí khôn một phút chẳng còn khôn.

Những chuyện lâu rồi nay chợt nhớ

Nhạt nhoà như hoa lạc dòng sông

Bỗng chốc hiện hình như thánh nữ

Long lanh mắt biếc với môi hồng.

Chắc tại hoa chanh thơm ngan ngát

Hay chim bằng đậu xuống đời thường

Mà chuyện ngày xưa chừng mờ nhạt

Dưng không thức dậy giữa đêm trường.

Nhẹ bước vào nhà, xin khép lại

Cổng nẻo, vườn chanh sẽ im lìm.

Hoa trắng mê hồn không dám hái

Chỉ nén mùi hương tận đáy tim..

Quyên Di

THƠ VIẾT CHO ĐÀ LẠT

Trần Vấn Lệ

Em có mái tóc dài đẹp nhất trên Đà Lạt.  Chiều nay gió thơm ngát, anh nhớ em biết bao…

Đà Lạt mình hoa đào tháng Giêng là đỏ rực.  Em là người duy nhất, anh nhớ về Quê Hương…

Có thể ai đó buồn?  Mạ Ba, anh không nói, bà con không thăm hỏi, trường xưa không ngó qua…

Em à, anh ở xa, chuyện gần thì tha thiết… Anh biết ngày ly biệt, anh mất, mất hết rồi…

Cả dòng suối xanh, trôi…Cái cầu cây thông ngã…Bà Thượng cõng bó lá về che lại túp lều…

Mấy đứa nhỏ chạy theo…con chó nhỏ lí lắc…cái gì còn cũng mất…cái chưa mất là còn…

Là em nhé, là thương!  Cái gần anh trước mặt:  một Đà Lạt tím ngắt nắng chiều hồ Xuân Hương…

Mái tóc em:  nguồn thơm của con khe xã Lát, nước chảy chưa về thác, róc rách nghe vui vui…

Anh nhặt bỏ vào gùi sương trời, anh nói tóc…và em ơi, anh khóc…tóc em kề bên anh…

Chiều nay nắng long lanh đọng trên từng nhánh liễu, anh nhớ em yểu điệu như nàng Tiên Bích Câu…

Bích Câu chừ ra sao?  Đồi Cù ai lượm bóng…ai thấy lòng xúc động như anh từng thấy em?

*

Anh muốn nối dài thêm bài thơ này…bất tận.  Nhưng em ơi, giọt nắng rớt đầy trong mắt anh!

Tóc em gió vờn quanh…

Chỉ là cơn mộng tưởng…

Ngôi trường xưa thấp thoáng…

Em tan trường tung tăng!

Ôi tất cả giai nhân chỉ mình em con gái… Thơ anh bài để lại là bài nhớ về em!  Về em…một bóng chim mịt mờ trang cổ tích!

Trần Vấn Lệ

Share

Danh Mục: Thi Ca

Primary Sidebar

Footer

6947 Coal Creek Parkway SE
PMB #442
Newcastle, WA 98059

206-722-6984

Tin

Địa Phương
Hoa Kỳ
Quốc Tế
Việt Nam
Người Việt Đó Đây

Phóng Sự Hình Ảnh
Thông Báo
Văn Hóa

Văn Học
Thi Ca
Âm Nhạc
Phim Ảnh
Lịch Sử
Nghệ Thuật

Bình Luận

Bình Luận
Diễn Đàn

Đời Sống

Đời Sống
Sức Khỏe
Ẩm Thực
Gia Đình

Cáo Phó

Cáo Phó
Phân Ưu

Cảm Tạ

Chúc Mừng
Rao Vặt / Classifieds
English-language News

Theo dõi chúng tôi!

<! — Tải xuống số mới nhất –>

Privacy Policy

Copyright © 2026 Nguoi Viet Tay Bac / Northwest Vietnamese News